Giả vờ mạnh mẽ, giả vờ cười
Giả vờ không nghĩ, giả vờ thôi
Giả vờ vui khi đang buồn tủi
Giả vờ cười khi nước mắt đang rơi ❤
Ngày Quốc tế phụ nữ, nghe cậu bạn đồng nghiệp háo hức khoe là hôm nay sẽ xin nghỉ làm sớm để về giúp vợ đi chợ, nấu cơm, khi ấy anh mới thấy mình đúng thật là một ông chồng vô tâm quá. Hoa hồng anh đã mua từ sáng sớm, quà anh chuẩn bị từ hôm qua, nhưng những thứ ấy bất cứ ai cũng có thể dễ dàng làm được, chẳng có lý do gì mà trong một ngày đặc biệt như thế này vợ anh lại không được hưởng sự bất ngờ và niềm hạnh phúc giống như vợ cậu bạn đồng nghiệp ấy của anh.
Có tự mình đi làm về rồi lại vội vội vàng vàng tạt qua chợ mua đồ về nấu cơm thì anh mới hiểu được phần nào những nỗi vất vả mà hàng ngày em vẫn phải trải qua. Chẳng phải tự dưng mà cả thế giới này lại dành riêng một ngày để tôn vinh những người phụ nữ mà không hề có ngày để tôn vinh đàn ông, bởi vì so với đàn ông bọn anh thì quả thật phụ nữ quá “thần thông quảng đại”, quá giàu sức chịu đựng và hy sinh đấy em ạ.
Để anh kể cho em nghe về quá trình mà anh đã phải “đánh vật” như thế nào mới nấu được một bữa cơm nhé. Từ lúc ở cơ quan và quyết định hôm nay sẽ “xắn tay vào bếp” là anh chẳng có đầu óc nào mà làm việc nữa. Anh cứ lo lắng vì không biết hôm nay phải nấu món gì, nấu như thế nào cho thật ngon và khiến vợ nếu không cảm động đến rớt nước mắt thì cũng phải vừa gật gù vừa tấm tắc khen. Bụng bảo dạ, anh liền gác tất cả mọi công việc lại và dành cả buổi chiều mò mẫm trên các trang web nấu ăn để học cách nấu.
Càng đọc, càng hình dung thì anh càng thấy khó, cố gắng nhớ mà mãi mà cũng chẳng thể nhớ nổi món nào cần những nguyên liệu nào, liều lượng bao nhiêu thì đủ và cái nào cho vào trước, cái nào cho vào sau… Đã ba chục tuổi đầu nhưng gần như đây là lần đầu tiên anh thực sự vào bếp, đúng là “sướng quen rồi nên khổ không chịu được”, mới học thuộc ba cái công thức nấu ăn mà anh đã thấy bù hết cả đầu. Quả thực là anh thấy nó còn lằng nhằng hơn cả những bài hình học không gian hồi còn đi học, thậm chí là cầu kỳ, rắc rối gấp chục lần bản thiết kế tòa nhà mà công ty anh đang phụ trách thi công.
Hết giờ làm, anh vội vã rời cơ quan để phi xe ngay ra chợ. Ngày trước thỉnh thoảng cũng được em nhờ đi chợ, nhưng chỉ là thiếu thứ gì thì em dặn mua thứ ấy, khi thì mớ rau, khi thì cân hoa quả, một hai thứ rất dễ nhớ nên cũng chẳng khó khăn gì. Còn hôm nay, anh toàn nhắm mắt chọn bừa chứ chẳng biết hàng nào ngon, hàng nào không ngon nữa. Đã vậy, vì quên không nhớ hết cần mua gì nên dù đang ở giữa chợ mà anh vẫn phải móc điện thoại ra, tìm kiếm và soát lại một lần thật kỹ xem danh sách nguyên liệu như thế nào.
Loay hoay mãi mới mua được cả một xách nặng nào rau nào thịt, anh lại vội vã trở về nhà cho kịp khoác chiếc tạp dề lên người để khiến em phải bất ngờ khi đi làm về. Cắm cúi một hồi mướt cả mồ hôi, cuối cùng thì anh cũng giải quyết xong khâu sơ chế đống thực phẩm ấy. Em biết không, vì sơ ý nên anh đã cắt cả vào tay trong khi thái cà rốt, giờ anh mới biết hóa ra nấu ăn chẳng những rắc rối, cầu kỳ mà còn là một việc khá nguy hiểm nữa đó em.
Trước lúc vào bếp thì anh cứ tưởng dễ lắm, nhưng sau khi tự tay nấu ăn rồi mới biết rằng thực ra chẳng hể đơn giản một chút nào. Thế là từ ý định ban đầu là nấu tặng vợ một bữa thật ngon nhân ngày Quốc tế phụ nữ, anh đành phải chuyển tiêu chí thành nấu một bữa chỉ để “ăn được” mà thôi. Chắc chắn vợ của anh sẽ không vì thế mà giận đâu nhỉ, tấm lòng là chính, mọi thứ khác chỉ là phụ thôi phải không nào?!
Sau một khoảng thời gian mướt mát mồ hôi anh mới hoàn thành xong “tác phẩm” của mình. Ngoại trừ rau luộc không xanh, món sườn xào chua ngọt hơi cháy xém một chút thì cơm không sống không nát, những thứ khác cũng không đến nỗi quá mặn hay quá nhạt, kể ra thì lần đầu tiên mà nấu được như vậy cũng được gọi gà thành công mỹ mãn rồi phải không em?!
Cưới nhau đã ba năm rồi nhưng hôm nay anh mới nhận ra rằng thời gian qua mình vô tâm quá. Anh đã để em phải cáng đáng quá nhiều việc mà không hề biết giúp đỡ hay chia sẻ với em. Thảo nào mấy hôm nay cứ thấy em than thở rằng đã xuất hiện một đống nếp nhăn ở khóe mắt, chắc tại bởi anh vô tâm, đã để em phải vất vả quá nên mới như vậy mà. Kể từ lúc này anh chính thức tự kiểm điểm. Anh xin hứa rằng từ nay về sau những khi rảnh rỗi sẽ phụ giúp em rửa bát, lau nhà…
-ST ( Để Gió Cuốn Đi )
Những câu nói đáng suy ngẫm nhất trong cuộc sống. ... Nỗi nhớ dằn vặt nhất, không phải khi đối phương không biết bạn đang nhớ, mà là đối phương biết mà ...VuaTenMien.Com
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Bài đăng phổ biến
-
Bỗng dưng nhặt được hơn 1 tỉ đồng: Người đàn bà bí ẩn Chị Hồng cho biết, một phụ nữ từng tìm đến tận nhà gặp chị để "thuyết phục, chứng...
-
Cần một tấm lòng “để gió cuốn đi”…! khắp đạo tràng, có rất nhiều phật tử biết mình chỉ là hạt bụi giữa thế nhân, và họ thâ...
-
Kỳ lân - một trong bốn linh vật cao quý: Long, Lân, Quy, Phụng. Lân là con cái, còn con đực gọi là Kỳ, gọi chung là Kỳ Lân. Kỳ lân là một ...
-
Tình yêu chân chính thì trong sạch, nó ở trong tim chớ không ở trong giác quan. ( Lacordaize ) Liệu có “sến” lắm không nếu như em nói rằng v...
-
...Cô đơn là khi ta đang đi bên cạnh rất nhiểu người mà không tìm được ai để sẽ chia Ấm áp không phải là khi ta nói “ấm áp quá.” Ấm áp là kh...
-
Nếu em không phải là người duy nhất của anh, thì cho dù người anh yêu nhất là em, em cũng không cần. Nếu anh cho em nhưng đồng thời cũng đem...
-
Tất cả những lời cầu cạnh đều giấu thuốc độc bên trong. Cái thiếp thứ 3 Thùy Linh đặt bút viết mà nước mắt rơi nhòe dòng chữ. Thùy Linh vò n...
-
Người hạnh phúc nhất không cần phải có mọi thứ tốt nhất, họ chỉ là người làm cho mọi việc, mọi chuyện đều diễn ra theo ý họ. Hạnh phúc thườn...
-
Nhiều người, mắc cái tật nói nhiều quá, khi muốn cho kẻ khác tin theo mình. Nhất là những người bán hàng thường mắc tật đó nhiều lắm. Phải ...
-
Suy nghĩ & làm giàu ( Tư duy làm giàu ) Chương 8 - Tính quả quyết Bạn sẽ thấy quyết định hiện ra qua ý kiến như thế nào và phải thi hà...
.jpg)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét